MV thân chào

0 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Trò chuyện trực tuyến

  • (Minh Vân)

Ảnh ngẫu nhiên

270.jpg Happy_new_year.swf THIEP_CHUC_MUNG_2.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf Anhchoemmuaxuan03.swf Images_4.jpg Diendanhaiduongcom19072_2.jpg 01_CHUC_MUNG_2011_.jpg 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf Chuc_2011.png Chuc_mung_2011.swf Hat_nang_hat_mua.swf Nam_21.swf Nghi_luc.swf Ban_3.swf A2.swf GIAI_DIEU_MUA.swf 26.swf NGUOI.swf

Bạn hữu

Từ điển online


Tra theo từ điển:



Lịch âm dương

Hộp thư Bộ Giáo dục

Thứ năm: Chiếc bát gỗ

(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Web Vô Thường
Người gửi: Đào Thị Nhung (trang riêng)
Ngày gửi: 12h:22' 15-08-2013
Dung lượng: 4.4 MB
Số lượt tải: 8
Mô tả:
Có một người đàn ông già ốm yếu chuyển đến sống cùng với người con trai, con dâu và một cháu trai bốn tuổi. Ông đã quá già nên bàn tay ông run run, mắt thì mờ và những bước đi loạng choạng.

Một hôm cả nhà cùng nhau ăn bữa tối nhưng bàn tay người cha già run rẩy nên rất khó khăn trong việc ăn uống, ông đã làm rơi vãi thức ăn xuống sàn. Khi ông cố cầm lấy chiếc cốc thì sữa lại sóng sánh ra khăn trải bàn.

Người con trai và người con dâu bắt đầu trở nên khó chịu với tình trạng bừa bộn của ông. Người con trai bèn nói với vợ: "Chúng ta phải làm cái gì đó cho cha, tôi chịu đựng quá đủ những thứ như sữa tràn ra ngoài, tiếng loảng xoảng trong ăn uống và thức ăn rơi xuống sàn rồi". Thế rồi vợ chồng người con liền để một chiếc bàn nhỏ ở góc nhà.

 


Vậy là từ đó người cha già ăn một mình ở chiếc bàn nhỏ trong khi cả nhà vui vẻ bên chiếc bàn lớn. Ông lại làm vỡ chiếc đĩa của mình mấy lần và người con lại chuyển cho ông sang chiếc bát gỗ để đựng thức ăn. Họ chỉ nhìn lướt qua ông rồi lại vui vẻ trò chuyện với nhau, mặc cho những giọt nước mắt ứ đọng trong đôi mắt người cha khi ông ngồi ăn một mình. Thỉnh thoảng họ lại càu nhàu khiển trách ông mỗi lần ông làm rơi thìa hay thức ăn ra ngoài. Chỉ riêng đứa con trai bốn tuổi của họ thì im lặng theo dõi tất cả.

Vào một buổi tối trước bữa ăn, người cha chú ý đứa con nhỏ của mình đang nghịch những mảnh gỗ trên sàn. Anh ta ấu yếm hỏi đứa trẻ:

- Con đang làm gì vậy?

Đứa trẻ mỉm cười trả lời:

- Con đang làm những chiếc bát gỗ nhỏ để cha mẹ đựng thức ăn khi sau này cha mẹ về già.

Đứa trẻ tiếp tục mỉm cười nhìn cha rồi nhanh chóng quay trở lại công việc dở dang của nó. Câu trả lời của đứa trẻ khiến bố mẹ nó sững sờ.

Nước mắt bắt đầu lăn trên má họ. Mặc dù không có một lời nào được thốt ra nhưng họ biết họ cần phải làm gì. Bữa tối hôm đó người chồng cầm lấy bàn tay của ông cụ và dịu dàng dắt ông ra bàn ăn cùng mọi người.

Từ đó người cha già lại bắt đầu cùng ngồi ăn với con cái và đứa cháu nhỏ. Vợ chồng người con cũng không còn để ý đến những chuyện như chiếc thìa bị rơi, sữa đổ ra ngoài hay chiếc khăn trải bàn bị bẩn nữa.

Trẻ con có những cảm nhận rất ngây thơ nhưng lại đáng chú ý cho chúng ta học hỏi. Chúng quan sát bằng mắt, chúng lắng nghe bằng đôi tai và tư duy của chúng được hình thành khi tiếp nhận những thông điệp từ người lớn.

Nếu chúng nhìn thấy chúng ta đang cố gắng tạo dựng một bầu không khí gia đình ấm ấp và đầy yêu thương cho những thành viên trong nhà, chúng sẽ học theo thái độ đó cho cuộc sống của chúng khi lớn lên. Các bậc cha mẹ nên biết rằng từng cử chỉ nhỏ bé thôi cũng sẽ tạo nên nhân cách tương lai của đứa trẻ.

Hãy bắt đầu xây dựng cho trẻ từ những viên gạch nhỏ của yêu thương ngay từ bây giờ, ngay ngày hôm nay và mỗi ngày đều như vậy.

st


Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

Chân thành từ trái tim





Chân thành từ một trái tim

Có những điều vượt trên cả thành công
Khi cảm nhận được nỗi đau người khác
cũng như ta khi lỡ đường lầm lạc
Có tri âm san sẻ những nỗi niềm
================================

Tình có khi…!
Tình có khi là gió
Nhẹ nhàng và mơn man.
Làm dịu mát tâm hồn
Vơi đi niềm đau khổ…

Tình có khi là sương
Trong ngần và mềm mại.
Nuôi đời cây ,kiếp cỏ
Suốt một đời thảnh thơi…

Tình có khi là mây
Tìm một nơi trú ngụ.
Rồi một hôm nào đó
Mây vô tình bay đi…

Tình có khi là muối
Qua sông dài biển rộng.
Rồi chắt lọc đời mình
Dâng đời bao mặn mà…

Tình có khi là nhạc
Ru ta cơn mộng lành
Rồi tan theo năm tháng
Chỉ còn là dư âm…

Tình có khi là trăng
Dịu dàng ôm mây núi.
Rồi ngày mai bỗng vắng
Hoá nghìn trùng xa xăm…!

ĐÀO NHUNG - VÔ THƯỜNG